ĐÓA PHÙ DUNG

“Ta gặp nhau, có đôi lần

Ta chờ nhau, cũng đôi lần

Rồi từng ngày như thế cứ trôi qua nhanh

Ta không kịp có nhau

Rồi từng ngày như thế, em không còn đó ngây thơ

 

Em nào hay có một ngày

Em nào hay, thế gian này

Tình cờ đưa em đến với những yêu thương

Cho em chìm đắm say

Và đưa em đến những cơn mê và đắng cay   

 

Và rồi anh đi mất

Và rồi em thương nhớ

Để giờ đây em biết rằng mình trót yêu

Nhưng em quá ngây thơ

Nên em cứ mong chờ

Trong đêm tối bơ vơ lặng lẽ ngồi khóc

 

Một lần thôi anh nhé

Một lần cho em biết

Để rồi ta không tiếc rằng mình từng có nhau

Sao đôi mắt em cay

Anh yêu có đâu hay

Có những nỗi ưu hoài

Vẫn còn mãi đây…Đố các bạn, trên thế gian này khoảng cách nào là xa nhất ? 

Em không cam tâm mất anh cũng không cam tâm níu kéo. Chỉ cam tâm im lặng. Chỉ cam tâm đành để anh rời xa. Chỉ cam tâm khóc một mình. Chỉ cam tâm đợi trong im lặng vô vọng.

Nó không phài là khoảng cách từ ngọn núi này đến ngọn núi kia.
Không phải là khoảng cách từ đại dương này đến đại dương kia.
Cũng không phải là khoảng cách giữa châu lục này đến châu lục kia.
Mà nó chính là khoảng cách của trái tim hai con người tưởng đã tìm thấy nhau trong chính giông bão

 

Phong Uy Hy Tùng

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *