ĐỢI NGƯỜI ĐÁNG LẼ PHẢI VỀ SỚM HƠN

“”Ngân Hà dựa vào tủ mà ngủ cho tới khi hắn gọi cô dậy: “Ngân Hà ngốc nghếch còn không mau dậy giúp mẹ chuẩn bị bữa sáng, hôm nay là ngày đầu tiên cô làm dâu đấy.”
 
Thế là cô lồm cồm bò dậy. Còn hắn mới bước xuống giường như một cậu chủ, tự dưng sao cô thấy mình giống nô tỳ của tên này vậy.
 
Mẹ chồng đã cười thật tươi với cô : Ngân Hà sao con không ngủ chút nữa. Mẹ đã làm gần xong rồi.
 
– Con xin lỗi mẹ sáng mai con sẽ dậy sớm hơn
 
– Rửa mặt mũi rồi gọi Nguyên Minh xuống đi con.
 
Ngân Hà lững đững lên ,hắn đã đứng ở cầu thang nhìn cô với ánh mắt dò xét
 
– Vợ ngốc nghếch lên gọi chồng mà không vui tới vậy sao?
 
-Vợ ?
 
– Anh gọi sao sao?
 
-Thấy lạ.
 
-Tập quen đi cô bé. Em biết ngoài kia bao nhiêu cô gái mong tôi gọi như vậy hay không?
 
Cô thấy mặt đỏ lên và nóng ran cả má. Suốt buổi ăn sáng cô không dám nhìn hắn. Cô ngại ngùng , hình như có tia lửa nhỏ đã len lỏi vào trái tim của cô, hình như cô đã thinh thích hắn mất rồi.
 
Ông nội của hắn ngồi đấy thật uy nghi và có khí chất của một vị tướng. Cô ngưỡng mộ ông lắm từ hồi bé tí và giờ cô đã được là cháu dâu của ông là điều cô không nghĩ tới.
– “Sau lễ lại mặt nhà ngoại hai đứa đi nghỉ tuần trăng mật.” Bố của hắn nói.
 
Lời bố nói làm cô suýt trào thức ăn ra. Hắn phài huých vào tay cô.
 
– “Con xin lỗi cả nhà”. Cô lí nhí
-” Nếu có tin vui sớm thì tốt nhé hai đứa ông cũng đã già rồi” ộng nội nói.
– ” Dạ chúng cháu sẽ nghe lời nội”
-” Anh cứ có cháu cho gia đình rồi muốn bay đi đâu thì bay nhé””
 
 
 
 
 
 

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *